đọc truyện an cư lạc nghiệp
Sinh nhật
Rạng sáng 12 giờ 15 phút, An Cúc Nhạc vội vàng đi ra trạm xe điện ngầm.
Y đổi bộ quần áo khác, làm việc ở tạp chí thời trang, thứ không bao giờ thiếu chính là quần áo và phụ kiện, đồ nam đồ nữ hàng hiệu hàng dỏm tất cả được treo hết trong một phòng, trước khi giặt sạch đem Kim Taehyung x Jeon Jungkook Thể loại : Tận thế , vùng đất chết , Sci-Fi , đồng thoại, HE Số chương : 84 chương - 5 ngoại truyện Tác giả : Nhất Thập Tứ Châu Chuyển ngữ: Jane. Edit : Hyh Cây nấm dị chủng bé nhỏ tên Jungkook, là một em nấm đáng yêu lại hiền lạnh, lý tưởng và sứ mệnh lớn nhất của em chính là Reiche Frau Sucht Mann Gegen Bezahlung. Xém chút nữa Mẹ nó. An Cúc Nhạc vừa mới đùa dâm một câu, đáng tiếc người trước mặt lại không hùa theo, cậu ấy chớp hai tròng mắt đen lóng lánh, nói một câu đúng trọng tâm “Như vậy sẽ bị cảm.” An Cúc Nhạc “…” ừ thì đúng không sai. Ban đêm, hai người đứng trên đường mắt to trừng mắt nhỏ một trận, cuối cùng An Cúc Nhạc người đầy mùi gạo chịu thua trước “Chúng ta… đi thôi.” “Được.” Gần quán bar là một dọc nhà nghỉ mọc lên như rừng, chất lượng từ cao đến thấp tha hồ mà chọn, cứ như một chuỗi hệ thống cộng sinh vậy, ví dụ ở gần trại chăn gà sẽ có lò làm món gà nướng giấy bạc, cảm giác tương tự như thế. An Cúc Nhạc không màng địa điểm, ở đâu thì cũng là thông nhau thôi? Tất nhiên vệ sinh rất quan trọng, không ai muốn đến mấy chỗ vừa nghe đã biết là cô nhi viện cả. An Cúc Nhạc đắn đo giữa motel mình thường vào và loại nhà nghỉ rẻ tiền bốn trăm một lần, mà nguyên nhân y đắn đo là vì… trực giác nói cho y biết, người này có hàng khủng, nhưng không có tiền. Đương nhiên, muốn y bỏ tiền ra không phải là không được, nhưng làm vậy rất giống bao trai, An Cúc Nhạc có vài nguyên tắc quan trọng sau đây y không bao người, người không bao y. Vì thế y chọn chỗ bốn trăm, liếc nhìn cậu thanh niên “Mỗi người hai trăm, ok không?” Dám nói không ok, bất kể hàng khủng cỡ nào, ông đây cũng không thèm! “Ừ.” Cậu thanh niên vẫn không có biểu cảm gì, chỉ yên lặng gật đầu. Hai người một trước một sau bước đi trên con phố khuya tản mát mùi thối nát, An Cúc Nhạc thỉnh thoảng lại quay đầu liếc liếc, phát hiện người nọ lầm lũi theo sát ở phía sau. Lưng thẳng, bước chân vững vàng, giống như đang hành quân, mang theo một loại khí thế lạ lùng. An Cúc Nhạc mê man nghĩ, quái thật, rõ ràng mình mới là bên chủ động, là kẻ kinh nghiệm phong phú đến nỗi có thể đem các loại tư thế viết thành sách, sao lại có cảm giác như… bị một con chó Berger theo dõi? Chó Berger là chó bẹc-giê á, mà để Berger nghe cho sang chảnh tí Hự hự hự. “Chỗ này.” Nhà nghỉ nhìn có vẻ lâu đời, trước cửa treo một mảnh vải đỏ theo phong cách cổ xưa, bên trên in mấy chữ trắng to đùng Qua đêm tám trăm, nghỉ lại bốn trăm. Điểm trừ của chỗ có thiết bị lỗi thời chính là không có quầy tự động, muốn đăng ký phải gặp tận mặt, một ông chú lớn tuổi đeo kính lão đang ngồi đọc báo ở quầy, thấy khách tới thì ngẩng đầu liếc một cái, nói “Bốn trăm bốn giờ.” “Ừ.” An Cúc Nhạc móc ra hai trăm từ cái ví da màu hồng đào, đặt lên bàn, nhìn về phía cậu thanh niên. Cậu ấy thọc tay vào túi, lục lọi một phen, cuối cùng móc ra một tờ ── à không, là một cục tiền giấy đỏ chót, cậu ấy mở cục tiền mở ra, chỉ thấy người cha già dân tộc vốn đang mỉm cười biến thành mặt nhăn mày nhó, kế đó cậu ấy móc ra tiền xu, một xu năm tệ, ba xu mười tệ, hai xu năm tệ, một tệ… Một, hai, ba, bốn, năm… Cậu ấy đếm, con ngươi đen bóng ngước nhìn An Cúc Nhạc, hỏi “Anh có một tệ không?” An Cúc Nhạc “…” Cậu thanh niên hết sức thản nhiên, không hề tỏ vẻ lúng túng khi thiếu tiền, cái cảm giác đi mua đồ mà thiếu mất một tệ thật tình rất muốn nôn, An Cúc Nhạc quyết định làm người tốt một lần. “Có, cầm đi.” Y từng thề, không chi một xu nào cho đàn ông. Bây giờ bỏ ra một tệ, không biết có nên tính là làm trái lời thề hay không. An Cúc Nhạc cầm thẻ mở cửa phòng, hai người bắt thang máy lên lầu, trong lúc đó, cả hai đều không mở miệng. Trên người cậu thanh niên như có một cỗ ma lực khiến người ta muốn giữ im lặng, nhưng mà nếu không nói gì thì bầu không khí tệ quá, An Cúc Nhạc đành phải tìm đề tài để hỏi “Lần đầu hả?” Cậu thanh niên sửng sốt, gật gật đầu. “Phải.” “Cạch” một tiếng, cửa phòng mở ra, An Cúc Nhạc bấm công tắc đèn. Cậu thanh niên vẫn bình tĩnh như cũ, người bình thường mỗi khi sốt ruột thường hay nói nhiều, cậu ấy thì không, nhưng mà ban nãy thiếu tiền ở quầy, cậu ấy cứ đếm đi đếm lại mấy lần, sau khi vào thang máy, bước chân đi theo y cũng chậm lại, bây giờ vào trong phòng, ngay cả nhìn chung quanh cũng không dám. An Cúc Nhạc buồn cười, người trẻ tuổi, rốt cuộc cũng có điểm đáng yêu. Phòng rất nhỏ, chỉ có một cái giường, một phòng tắm, cùng với một cặp bàn trà và ghế dựa, không còn gì nữa. “Cậu muốn nằm trên, hay nằm dưới? An Cúc Nhạc tháo khăn quàng cổ, cởi cái áo khoác đã ướt hơn phân nửa, xoay người ngồi phịch xuống giường, hắt xì một tiếng rõ to. “Hôm nay tôi muốn bị thao, cho nên mặc kệ kế hoạch của cậu thế nào cũng phải phối hợp với tôi trước, sau này sẽ giới thiệu mấy anh trâu bò hung mãnh cho cậu, chịu không?” Trong giới có vài người đặc biệt chú ý đến trai tân, thích chơi trò dưỡng thành, nói thật An Cúc Nhạc chỉ cảm thấy phiền phức, trước tiên phải thăm dò, dạy dỗ từng chút, chỉ bảo tỉ mỉ, còn phải cẩn thận không để cho đối phương bị thương, nhưng mà… hầy, cô đơn chính là độc dược, thân thể cô đơn cũng dính độc, bây giờ quả thật không có cá thì tôm cũng được, y lườm lỗ mũi và đũng quần của cậu thanh niên một cái, âm thầm cầu nguyện bản lĩnh soi hàng của mình vẫn còn hoạt động. “Sao rồi, thao tôi được không?” Miệng nói lời ô uế, vẻ mặt y lại nhẹ nhàng khoan khoái. Đã đến nước này, nếu cậu ấy nói không, y cũng sẽ trói người lại hấp diêm. Cặp mắt dài hẹp của cậu thanh niên mở to, nhìn An Cúc Nhạc thong dong ngồi ở mép giường, hai tay y chống thẳng ra phía sau, bả vai hơi nhô lên, hình dạng rất đẹp, dưới áo choàng là một chiếc áo thun, có vẻ khá rộng, như ẩn như hiện… thật gợi cảm. An Cúc Nhạc đổi tư thế, bắt chéo hai chân, đôi chân y vô cùng thon dài, y gầy nhưng không phải kiểu gầy thiếu dinh dưỡng, mà là vừa đúng chuẩn, hiển lộ đường nét cân đối xinh đẹp. Mặt y nhỏ gọn, cằm nhọn, mặt mày sáng sủa, tóc mái lòa xòa che trán, tóc màu nâu, mắt cũng màu nhạt, dưới ánh đèn lờ mờ rẻ tiền của nhà nghỉ, trông như hai hòn đá mica sắc nâu. Thật là đẹp. Không chỉ đẹp bề ngoài, mà là toàn bộ… khí chất. Đỗ Ngôn Mạch sẽ không nói ra miệng, nhưng người này dường như sống để phô bày nét đẹp của mình. “Vậy đi, tôi coi như cậu đồng ý.” An Cúc Nhạc gãi gãi đầu, im lặng ít nói đến mức này cũng coi như là phẩm chất tốt, chỉ mong đến lúc lên giường cũng có thể duy trì, vùi đầu hì hục là được rồi. “Tôi đi tắm trước.” Dứt lời, y chuẩn bị đầy đủ vác đồ vào phòng tắm ── bao gồm cả túi xách và ví tiền, nói tóm lại một câu không thể không đề phòng kẻ khác. Đợi cửa nhà vệ sinh đóng lại, Đỗ Ngôn Mạch mới tò mò nhìn ngắm quanh phòng, đây là lần đầu tiên cậu vào nhà nghỉ, không giống miêu tả trên Google cho lắm, không có đèn led, không có giường xoay, tất cả đều rất bình thường, giống như ở nhà vậy, chỉ có mỗi mùi nước tẩy nồng nặc, cùng với mùi vị tình dục tích lũy nhiều năm xen lẫn vào nhau, chìm nổi trong không khí. Cậu ngồi xuống giường, ván giường cọt kẹt’ một tiếng, Đỗ Ngôn Mạch bị dọa giật nảy, nhưng vẫn ngồi yên, không dám nhún lung tung. Cậu hồi hộp không? Hình như có một chút, tuy nói cậu đánh bậy đánh bạ, ù ù cạc cạc bị mang đến đây, nhưng chuyện sắp làm tiếp theo, không phải cậu hoàn toàn không biết gì, cậu không có kinh nghiệm, nhưng người ta thì có, xem ra bọn họ sẽ làm đến bước cuối cùng kia… Cậu cương rồi. Mặt Đỗ Ngôn Mạch hơi nóng lên, may là da cậu sậm màu, nhìn không rõ lắm. Đũng quần căng chặt, nghẹn đến khó chịu, cậu đang nghĩ xem có nên lôi nó ra hóng mát một tí hay không, nhưng lại không biết chừng nào An Cúc Nhạc sẽ trở ra, đành phải dẹp bỏ ý định trong đầu. Sau đó, ngoan ngoãn ngồi yên chờ đợi. An Cúc Nhạc ở trong nhà tắm, đơn giản thoa một ít xà bông lên người, tiếp theo dội rửa. Y không hỏi cậu thanh niên kia là dạng nằm trên hay dưới, tóm lại dựa theo tâm trạng hôm nay của y, y không muốn làm top, huống chi còn top một cậu trai tân, chắc chắn mệt chết bỏ. Y tẩy rửa qua loa một chút, dạo này một lòng muốn tìm người thông ruột, ăn uống rất đơn giản, hơn nữa trước khi chơi 419, y lại càng không ăn bậy bạ. Cuối cùng, An Cúc Nhạc mặc vào áo thun và quần jeans, ra khỏi phòng tắm. Chỉ thấy cậu thanh niên ngồi ở mép giường, tư thế cực kỳ nghiêm túc, hệt như một người luyện võ nhiều năm vậy. Thấy An Cúc Nhạc đi ra, cậu chàng mới giương mắt lên, cũng không dám lộn xộn. Berger… An Cúc Nhạc phì cười một tiếng. “Tới phiên cậu.” Cậu thanh niên ngẩn ngơ, đáp một tiếng. “Ừ.” Cậu trai và An Cúc Nhạc đổi vị trí, đi vào phòng tắm tràn đầy hơi nước. Thừa dịp cậu thanh niên đi tắm không có gì làm, An Cúc Nhạc lấy ra bao cao su trong ví da, những thứ còn lại nhà nghỉ đều cung cấp, gần đó là gay bar, chủ nhà nghỉ hiển nhiên phải biết nắm bắt thị trường, gel bôi trơn cũng là dạng lỏng, coi bộ rất hiểu ý khách. Nhãn hiệu này cũng ổn, An Cúc Nhạc từng dùng qua, không dính lắm, xong chuyện tẩy rửa cũng dễ dàng, nghe đâu còn có thành phần dưỡng ẩm nữa. Y đổ gel ra lòng bàn tay chà xát một chập, sau đó cởi quần jeans và quần lót, xoa vùng dưới háng, lại nặn thêm một ít, nhét một lóng tay nhỏ vào miệng huyệt, ra ra vào vào, khuếch trương cho mình. “A…” An Cúc Nhạc khẽ thở dốc, hình như… lâu lắm rồi không làm. Y ngửa đầu nhìn chòng chọc trần nhà, bóng đèn halogen chẳng hề khớp với bầu không khí, có lẽ bị do khói thuốc hun nên thoáng hiện mảng đen, giấy dán tường trong góc thì bung hết một mảnh, chăn trải giường bên dưới thì in hoa thô thiển… chỉ khá hơn làm ngoài trời hơn một chút, cung cấp cho hai tên động dục giải tỏa áp lực, không cần tính toán chi li quá. Ngón tay y ra vào ở sau huyệt, lật khuấy bên trong, mấy đốt tay hơi cong cong, đè xuống chỗ đáy chậuvùng giữa hậu môn và bộ phận sinh dục, bên trong bắt đầu ướt át, niêm mạc tham lam hút lấy lóng tay, cảm giác trống rỗng khó nhịn ngày càng nặng, gương mặt trắng nõn của An Cúc Nhạc ửng đỏ, hơi thở tràn ra đượm mùi tình dục. “Hừm a…” “Cạch” một tiếng, cửa phòng tắm bật mở, An Cúc Nhạc thở hổn hển, rút ngón tay ra, nhìn về phía cậu thanh niên… và thân dưới của cậu ấy, lập tức trố mắt. …Oh my god. Cậu thanh niên hình như cũng bị cảnh tượng này hù dọa, đôi chân thon dài trắng nõn của người nọ dang rộng, miệng huyệt ướt đẫm, ngập ngụa một màu hồng diễm lệ, dương vật dựng thẳng vẫn chưa cương hoàn toàn, hai chiếc túi mềm mại thả trên đáy chậu, bắp đùi của y trơn bóng như gốm sứ, gần như không có tí lông nào, lông ở vùng kín có phần sậm hơn màu tóc, nhưng vẫn không phải màu đen bình thường như người châu Á. So với những gì cậu từng thấy trong GV… quả thật rất khác biệt. Thân dưới của cậu nhanh chóng tăng nhiệt, cậu nhỏ trong nháy mắt đã sưng đến phát đau. Má ơi má ơi má ơi. An Cúc Nhạc há to miệng, thiếu chút nữa thì vỗ tay, không hổ là tuổi trẻ, tốc độ phản ứng nhanh hết sức. Cậu thanh niên toàn thân trần trụi, cả người nhỏ nước tí tách, dương vật của cậu ấy thẳng đứng, góc độ xinh đẹp, quy đầu bành trướng màu đỏ thẫm, bung ra dạng lập thể, hành thân thô chắc, xung quanh có gân xanh uốn lượn, hai túi buông thõng căng tròn, rất ít nếp nhăn, bộ lông đúng lúc che ở nơi ấy, đây chính là mức độ gợi cảm nhất của một người đàn ông. An Cúc Nhạc âm thầm bật ngón cái tán thưởng, trời đất ơi, cặp mắt của mình, khi chết nhất định phải quyên tặng, tạo phúc cho đồng bào nam nữ. Các loại báo cáo khoa học đều chứng minh, khả năng giường chiếu của đàn ông và kích thước cậu nhỏ không có quan hệ trực tiếp, nhưng mà… nói cho cùng, ngay lúc vừa cởi quần, nhìn thấy lạp xưởng hiệu Cầu Đen hoặc xúc xích Sĩ Lâm khổ bự, y tin rằng cảm giác của mỗi người khi ấy hoàn toàn khác nhau. Cây to dĩ nhiên đẹp, đối với chữ to này, con người bẩm sinh không có sức kháng cự. An Cúc Nhạc không khỏi tiến lên, nếu không cởi chắc y cũng không biết vóc dáng người trước mặt lại đẹp như vậy, làn da màu đồng thiếc nam tính, bắp thịt săn chắc, múi bụng rõ ràng, không phải loại rập khuôn do tập thể hình, mà là có một cách tự nhiên, chứa đựng năng lượng dũng mãnh. Có câu thiên nhiên thật hùng vĩ. An Cúc Nhạc tự cảm thấy mình kiếm được món hời, y vươn tay chạm vào cơ ngực rắn chắc của đối phương, thắc mắc tại sao người cậu ấy lại lạnh như thế. “Cậu tắm nước lạnh hả?” Đỗ Ngôn Mạch bình tĩnh trả lời. “Không tìm được công tắc.” “Phụt.” An Cúc Nhạc bật cười. “Sao không hỏi tôi?” Cậu thanh niên ngơ ngác chớp mắt, đúng là hỏi một câu cũng không phải chuyện gì to tát… Mặt cậu chàng đỏ lên, An Cúc Nhạc dừng lại, thầm đoán có lẽ do hồi hộp quá nên cậu ấy không nghĩ đến việc đó, điều này làm y mỉm cười, ngẩng đầu hôn cậu một cái, bàn tay trượt qua trượt lại trên mái tóc mỏng ướt sũng lạnh lẽo của cậu, nhẹ nhàng vân vê da đầu. Một cái chạm vào vô cùng dịu dàng. Đỗ Ngôn Mạch hơi ngẩn ra. Nhận thấy phản ứng của đối phương, An Cúc Nhạc rụt lại cái lưỡi vừa thè ra. “À, quên hỏi cậu, có cho hôn không.” Có một số người mắc chứng khiết phích với việc môi chạm môi, cảm thấy bạn tình lên giường thì được, hôn môi thì không, ngược lại An Cúc Nhạc không để ý đến việc này, lỗ nào chẳng phải lỗ, dịch gì chẳng phải dịch? Đỗ Ngôn Mạch lắc đầu, nhìn chằm chằm đôi môi ướt át của An Cúc Nhạc, ánh mắt thâm thúy. “Được.” “Tốt quá rồi.” An Cúc Nhạc cười cười, lúc này mới vươn tay ra, vịn cổ cậu thanh niên, môi khẽ nhếch, áp lên phiến môi căng mọng kia. “Nghe nói, miệng của một người là nơi hấp dẫn nhất…” Nói xong, lưỡi y vểnh lên, khẽ ôm lấy cánh lưỡi của người đối diện, mời gọi không lời. Đỗ Ngôn Mạch đáp lại, quấn lấy lưỡi y. Thế là, hai người hôn nhau. Chương 1 Cậu hại anh táo bón, anh cho cậu lòi trĩ luôn Today isn't my day. Từ trước đến nay không biết có bao nhiêu quyển tiểu thuyết thích mở đầu bằng cái câu cũ rích này, Google một phát chắc phải ra hơn kết quả tìm kiếm chứ chẳng chơi. Mà thường thường mỗi khi câu này được trưng dụng, nó đồng nghĩa với việc nhân vật chính của chúng ta đang ở trong hoàn cảnh cực kỳ, cực kỳ éo le. Ít ra thì, An Cúc Nhạc tự cảm thấy số mình quá xui xẻo. Trong quán bar, tiếng người ồn ào. An Cúc Nhạc hiện đang cắm chốt tại một Gay Bar nằm ở quận Tín Nghĩa, nơi này chỉ dành cho những khách hàng có nhu cầu vào chơi, muốn vào cửa căn bản phải có thẻ hội viên, mà muốn xin thẻ hội viên, một là phải có người tiến cử, hai là phải báo cáo nghề nghiệp hợp pháp và chứng minh khả năng tài chính, ba là phải ký vào bảng cam kết, hội viên sẽ chịu trách nhiệm với tất cả hành vi của mình, không liên quan gì đến quán, trong trường hợp cần thiết, nhân viên có thể gọi mấy ông bảo vệ vạm vỡ tới đuổi bạn ra ngoài. *quận Tín Nghĩa quận sầm uất nhất Đài Bắc. Đổi lại, quán bar luôn cung cấp những loại rượu hiếm hạng sang, các tiết mục sân khấu hoa lệ đẹp mắt, ngay cả bồi bàn cũng toàn những cậu chàng khôi ngô đã trải qua đào tạo chuyên môn trước khi ra đứng quán... Hiển nhiên, khách hàng cũng toàn dân đẳng cấp, bất kể là hình thức bên ngoài hay nghề nghiệp thực tế. Mập như heo ốm như khỉ, king kong barbie, tha hồ mà chọn, một khi vừa ý, nhà trọ sát vách, trình thẻ hội viên sẽ được giảm giá, đây quả thật chính là hệ thống cộng sinh hoàn hảo không chê vào đâu được. *king kong barbie ý nói những người mặt xinh barbie như dáng như king kong. An Cúc Nhạc là khách quen của quán bar, nhưng cái tên Kiều Khả Nam ngồi kế bên thì không. Cậu ta chỉ chuộng những chốn bình dân giản dị, hơn nữa còn thích uống rượu, nhưng mà một ly ở đây ước chừng bằng với giá một bữa ăn của cậu. Kiều Khả Nam trời sinh cần kiệm, mặc dù có người yêu giỏi kiếm tiền làm thần tài, cậu vẫn không tiêu xài phung phí như trước. Có điều, hôm nay chính là sinh nhật của Lục Hành Chi, nửa kia của Kiều Khả Nam. Trời to đất to, sinh nhật ai người đó to nhất, đã thế năm nay sinh nhật của Kiều Khả Nam, Lục Hành Chi chả biết đào đâu ra một chiếc điện thoại di động, ngoại trừ hai số 09 đằng đầu, tám số còn lại đều là ngày sinh dương lịch của Kiều Khả Nam, không trật số nào. Bản thân điện thoại đã đắt, nhưng điều thật sự quan trọng là... ý nghĩa đằng sau nó. Lúc đó An Cúc Nhạc phán thế này "Lão ấy thâm thật, vậy thì mai mốt cậu đưa số cho ai coi như nhắc khéo sinh nhật mình với người ta luôn còn gì." Kiều Khả Nam cười hế hế, lấy lại di động, thật ra cậu chỉ dùng số này để liên lạc với Lục Hành Chi và bạn bè thân thiết như An Cúc Nhạc mà thôi, nói gì thì nói... cũng ngại lắm chứ. Sai một ly, đi ngàn dặmTrường trung học quốc dân Tín Phong ở thành phố Đài cột đá sừng sững ngay trước cổng, mấy từ được chạm trổ bằng chữ Khải màu vàng làm cho tâm tình của An Cúc Nhạc nặng như chì.*Chữ Khải là kiểu chữ chính thức, chuẩn mực, dễ nhận biết, dễ đọc nhất và vẫn là phổ thông nhất trong các kiểu viết chữ Hán hiện nay.“Trung học cơ sở à...” Ánh mắt của An Cúc Nhạc mê man, y rời khỏi nơi này, rốt cuộc bao nhiêu năm rồi nhỉ?Cuối cùng cũng không nhớ ra nổi, y để lại giấy chứng nhận ở chỗ bảo vệ cổng, sau khi đăng ký giấy tờ xong, y bước vào sân trường đã lâu không đặt chân hoạch ban đầu là ném bao đựng thẻ cho nhân viên quản lý rồi xong việc, nhưng sau mấy đêm suy tư sâu xa, cộng thêm bị Kiều Khả Nam trù ẻo, chỗ đó đau thiệt, y quyết định nói chuyện đàng hoàng với... bạn học họ Đỗ Ngôn chứng minh nhân dân và thẻ học sinh đều là tên tháng năm sinh, lệch một tháng là đủ mười sáu, đúng là sai một ly, đi ngàn dặm ── danh ngôn của tổ tiên quả là chính Cúc Nhạc móc bao đựng thẻ ra lần nữa, kiểu dáng bình thường, bảo quản tốt, sạch sẽ gọn gàng, giống như cảm giác mà cậu thiếu niên cho người ta vậy, cẩn thận vô dựa theo số phòng học ghi trên thẻ học sinh, tìm kiếm từng sân trường luôn có một luồng khí thoang thoảng đặc trưng, yên ắng mà dễ chịu. Gần đến giờ tan học, bầu không khí lặng lẽ như loáng thoáng ẩn chứa tiếng đánh trống reo hò. An Cúc Nhạc liếc nhìn di động, còn mười phút nữa, phòng học không khó tìm, nằm ở góc khuất nhất trong trường. An Cúc Nhạc nhìn lướt qua xung quanh, bồn rửa tay thấp bé làm y sửng sốt, nhất thời có ảo giác như đang lệch khỏi quỹ đạo cuộc sống bình như lạc vào một thế giới khác thế giới này, rõ ràng là nơi y từng đi Cúc Nhạc đi đến trước phòng học, tiết cuối hình như là số học, trên bảng đen chi chít những công thức toán, dưới bục giảng một đống đứa ngủ gật. Đỗ Ngôn Mạch ngồi ở dãy cuối cùng, cậu ấy ngồi thẳng lưng, nét mặt chăm chú, nhìn chằm chằm bảng Cúc Nhạc không khỏi nghĩ đến hôm đó, cậu thiếu niên ngồi ở mép giường, chờ y đi ra... cũng là dáng vẻ ngồi ngay ngắn như một chú chó Berger đã qua huấn luyện nghiêm ấy thật sự rất cao, nhất là so với bạn cùng lứa, cứ như hạc trắng lạc giữa bầy gà, An Cúc Nhạc vốn dĩ còn kinh ngạc với việc bọn trẻ thời nay phát triển tốt vậy sao? Bây giờ xem ra... là trường hợp đặc trường không thường có người lạ qua lại, huống hồ người như An Cúc Nhạc ── y thề, y đã cố làm mình chìm lắm rồi, không có mặc quần áo màu sắc lòe loẹt, dưới áo khoác dài có thêm một lớp áo len rũ mỏng, trên người là một chiếc áo thun trắng cổ V, quần jeans xanh vừa người, thêm một đôi All Star màu thậm chí không dám vuốt tóc, chỉ chải qua loa vài cái, đáng tiếc không thể che hết khí chất sành điệu của mình, thầy giáo trên bục ngừng giảng, nghi ngờ ngó sang hướng này, các học sinh cũng phát hiện điều không ổn, nhìn qua đây ──“Bang” một tiếng, ngay khoảnh khắc phát hiện An Cúc Nhạc, Đỗ Ngôn Mạch vịn bàn, đứng dậy. Động tác của cậu ấy quá lớn, khiến cho chiếc ghế ngã xuống đất, thu hút tầm mắt của bạn học cả lớp, thầy giáo trẻ tuổi nói “Đỗ Ngôn Mạch, phụ huynh của trò hả?”Sắc mặt cậu thiếu niên không có gì thay đổi, nhưng chí ít xem hành động thì, cậu ấy có vẻ... bất ngờ thừa, tình nhân tìm tới trường học luôn còn gì. An Cúc Nhạc dụi dụi mũi, lập tức bỏ đi, trốn trong góc, tựa vào tường chờ chuông vang lên, bốn phía mừng như hội, tiếng hoan hô vang ầm ầm, giống như thủy triều ngập đầy sân trường Cúc Nhạc thở ra một hơi, y đứng ở đây, nếu có người trong lớp đi ra, chắc hẳn sẽ nhìn tiên, y trông thấy thầy giáo kia ôm sách đi ra, thầy giáo dùng ánh mắt ngờ vực liếc y vài cái, An Cúc Nhạc làm bộ không biết gì, tiếp theo là mấy học sinh cầm công cụ quét dọn. Đỗ Ngôn Mạch nhanh chóng xuất hiện, thấy An Cúc Nhạc, cậu bước lên trước, nói một câu “Chờ em.”“Hả?”Giọng cậu ấy trầm thấp mà bình tĩnh, An Cúc Nhạc thì chẳng hiểu mô tê gì, còn chưa kịp hỏi chờ cái chi? Chờ kiểu nào? Đỗ Ngôn Mạch đã quay trở vào phòng Cúc Nhạc tặc lưỡi, đành phải đuổi đứng bên ngoài phòng học, thấy Đỗ Ngôn Mạch đang dọn thùng rác ── hình như đây là nhiệm vụ của cậu phòng học có người đang quét dọn, có người đang đùa giỡn, một đám nhóc choai choai, bầu không khí ngập mùi trung nhị*, duy chỉ có Đỗ Ngôn Mạch, cậu ấy rất yên tĩnh, không bắt chuyện với mọi người, lặng lẽ nhặt chai nhựa lon nhôm trong thùng, đạp từng cái từng cái, phát hiện chai nào uống chưa hết, cậu không để ý mùi hôi, cầm đến bồn rửa đổ, chẳng lười biếng chút nào.*Trung nhị xuất phát từ cụm từ “bệnh trung nhị”, là tục ngữ của người Nhật Bản – chỉ sơ trung năm hai tương đương với lớp 8, thanh thiếu niên ý thức về cái tôi quá lớn đặc biệt là trong lời nói và hành động, tự coi mình là trung Ngôn Mạch dọn dẹp đâu vào đấy, mặc dù có người đang chờ, cậu cũng không cố bước đi nhanh hơn, chỉ là trượt tay vài lần, cậu liếc về phía An Cúc Nhạc, cúi đầu nhặt lên, rồi lại làm cho đống chai lọ rơi xuống đất...“Phì.” An Cúc Nhạc mỉm cười, thật sự không nhìn ra cậu ấy đang căng cậu ấy căng thẳng sẽ không đếm được tiền, không cầm được đồ, thế nhưng sắc mặt lại trước sau như một không có gì thay Cúc Nhạc phất tay một cái, ý bảo Đỗ Ngôn Mạch cứ từ Ngôn Mạch tự hiểu. Cậu hít thở đều, làm tốt công việc thu gom phân loại, cột từng túi một, thoáng cái xách lên ba chiếc túi lớn, bước ra khỏi phòng đi tới trước mặt An Cúc Nhạc, trên người không tránh được việc bốc mùi rác hôi mà, An Cúc Nhạc lại không cảm thấy ghét lẽ do gương mặt cậu ấy quá bình tĩnh, hoặc có lẽ do từ đầu đến giờ cậu ấy cũng không tỏ vẻ ghét bỏ, mỗi động tác đều không hề qua loa bản thân cậu ấy còn không chê công việc của mình, vậy thì người ngoài càng không có tư cách ghét đến vẻ mặt nghiêm nghị, thái độ chẳng hề oán trách lẳng lặng làm việc của cậu thiếu niên, đáy lòng An Cúc Nhạc không khỏi dao Ngôn Mạch “Em đi đổ rác.”An Cúc Nhạc “Ồ.”Đỗ Ngôn Mạch “Chúng ta đi chung đi.”An Cúc Nhạc nghẹn họng. Đồng ý thì kỳ cục quá, không đồng ý còn kỳ cục hơn ── y cũng đâu thể đứng ở đây một mình? Bị xem nhầm là ông chú quái đản thì phiền chi, kế hoạch thật sự của y là muốn nói chuyện với cậu ấy một là y nghe lời đi theo, chẳng qua đã quen thói tự mình làm chủ, hiếm khi bị dắt mũi và nắm trong tay như vậy, khó tránh trỗi dậy ý định phản kháng, nhưng rồi lại cảm thấy không cần thiết. Trên người cậu thiếu niên như có một luồng năng lượng lôi kéo y, làm y mơ màng không rõ. Hai người một trước một sau, đi đến chỗ đổ nhôm rỗng trong túi va vào nhau, lách cách lách cách, ánh nắng chiều đầu đông nhợt nhạt, rọi lên thân mình, không hẳn ấm cũng không quá biệt là An Cúc Nhạc trời sinh thân thể phú quý, không có năng lực chống đỡ cái lạnh, nhưng lại thích nước mặc kệ chảy nước mũi, y ăn mặc phong phanh, vừa đi vừa run, Đỗ Ngôn Mạch quay đầu lại, nhàn nhạt liếc mắt một cái, nói “Quần áo của anh mỏng quá, có phải chất lượng không tốt không?”An Cúc Nhạc “......” Tuy rằng nhãn hiệu không đi kèm với chất lượng, nhưng bị người ta nói như vậy, đúng là dở khóc dở cười. “Tôi cầm một túi giúp cậu.”Y lười giải thích với cậu thiếu niên, bọn họ khác biệt về giá trị quan và lối ra cậu ấy rất quý trọng mỗi một vật hay một việc, giày vẫn là cái đôi đêm hôm đó, bây giờ nhìn dưới ánh mặt trời, càng thấy rõ vết tích dốc lòng bảo quản. Chẳng như y đây, chán bộ nào vứt bộ nấy, cả tủ nhét đầy quần áo giày dép, thỉnh thoảng nổi hứng thu dọn cũng không biết mình từng Ngôn Mạch lắc đầu. “Không cần.” Dứt lời, cậu ấy nắm chặt túi, cất bước đi về phía Cúc Nhạc luôn cảm thấy bản thân mình nói năng hay tuyệt vời, nhưng vừa gặp phải cái cậu... thiếu niên mặt tê liệt, một bụng lời muốn nói, bất kể tốt xấu, đang định trào ra thì nghẹn ứ, trình độ bình tĩnh của cậu ấy quả là không ai địch nổi, hơn nữa trông như đang nằm trong thế giới của chính mình, hưởng thụ nhịp bước của chính này, ngay cả trên đường đến chỗ đổ rác, cậu ấy cũng giống như đang dạo bước ngắm thắng cảnh, xung quanh không phải là trường học đổ nát cũ kỹ mà là một mảnh non sông tươi đường không ai nói Cúc Nhạc thế mà lại hưởng thụ bầu không khí yên tĩnh hiếm thấy Ngôn Mạch ném túi rác, sau đó đi tới chỗ thu gom sát vách, túi của một nữ sinh bị rách, chai lọ rơi lộp bộp dưới đất, bốc đầy mùi tanh hôi. Nữ sinh kia sắp khóc, muốn nhặt nhưng lại không dám nhặt. An Cúc Nhạc đứng bên cạnh xem thường, trái lại Đỗ Ngôn Mạch chủ động bước tới, nhặt lên giúp âm thầm đưa ra đánh giá về cậu thiếu niên, nữ sinh kia thở phào nhẹ nhõm, tròng mắt xoay chuyển, chẳng thèm lượm luôn. An Cúc Nhạc hừ một tiếng, lững thững bước lên. “Đằng ấy không nhặt à?”“A... có chứ.” Miệng thì nói có, nhưng không có hành động gì thực tế, An Cúc Nhạc liếc nhìn ngón tay xinh đẹp và vẻ mặt tủi thân của cô nàng, bất giác đưa tay ra, kéo Đỗ Ngôn Mạch.“Đi thôi.”“Ồ.” Đỗ Ngôn Mạch mới nhặt được phân nửa, nghe xong lời này thì thật sự không nhặt nữa, đi theo An Cúc Nhạc, chẳng buồn liếc nữ sinh kia một sinh nọ đứng phía sau dậm chân, ngay cả một tiếng cảm ơn cũng không nói. An Cúc Nhạc biết cậu thiếu niên không thiếu mấy thứ này, nhưng nói sao cũng có chút không hài lòng. “Đừng nhúng tay vào chuyện không liên quan tới mình, người ta chưa chắc cảm kích đâu.”“Hả?” Đỗ Ngôn Mạch mê man nháy mắt mấy cái, lập tức nói “Nhìn thấy nên thuận tay làm thôi, còn về việc cảm kích hay không là chuyện của nhỏ, em không quan tâm.”Giọng cậu ấy hờ hững, cứ như thật sự cảm thấy làm hay không cũng như nhau, không muốn làm thì không cần phải làm, dù sao chỉ là chìa tay ra Cúc Nhạc giật mình, lập tức nhếch miệng cười, thì ra không phải thánh mẫu, mà là làm chính mình, thẳng thắn không giả nghĩ, điểm này của cậu ấy, trái lại còn khiến người khác yêu Đánh giá từ 15 lượt Truyện An cư lạc nghiệp của tác giả Hạ Diễm thuộc thể loại tiểu thuyết full với một mối tình dễ thương của hai nhân vật mà ai là fan của cũng đều nhận thấy qua thể loại truyện. Tên truyện cũng như là ý nghĩa mà tác giả muốn gửi gắm đến người đọc và cũng là mong ước của mỗi người. Hắn đau lòng áy náy, đồng thời hiểu được điều mình thật sự theo đuổi trong cuộc đời này, nhưng không cách nào xác định được người đàn ông yếu ớt nhưng ngạo mạn đó liệu còn chịu cùng mình đi suốt một đời, từ nay về sau an cư lạc nghiệp?Một người có tiếng ăn chơi và một người có thể gọi là thanh khiết trắng tinh. Truyện tình yêu đôi khi được kết tinh từ những mãnh ghép hoàn toàn đối lập. Lợi Diệu DươngAn Cúc Nhạc một năm sẽ về thăm ông bà vài được xem là cuộc tụ hội gia tộc mấy tháng một lần, thân làm con cháu, An Cúc Nhạc không đi không tổ của An Cúc Nhạc ở ngay Đài Bắc, thậm chí còn khá gần khu vực thành phố, nhưng y thà rằng chi thêm nhiều tiền, sống riêng một mình... nguyên nhân rất đơn giản, toàn bộ nhà họ An từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài đều biết y là gay, không chỉ vậy, còn từng vì đàn ông mà tự nhiên, đó là chuyện xưa thật lâu ~ thật lâu ~ về trước ~~Vì thế quan hệ giữa y và bố mình vẫn như nước với lửa, không ai chịu nhường ai, nhưng gần đây y được đối đãi khá hơn hẳn, bởi vì cuối cùng kẻ lạc loài nhất ở nhà họ An không phải chỉ có mình y, mà còn cả anh họ An Vũ Minh cũng là thì thôi đi, kiếm một anh đàng hoàng để yêu đâu có khó, thế mà lại bẻ cong ông chủ quán bar góa vợ có một đứa con gái, làm cho chú ruột giận đến suýt tăng xông máu, đã vậy anh họ còn ráng đổ thêm dầu vào lửa “Bố cứ coi như bé gái kia là con sinh, nhà họ An chúng ta có thêm một đứa cháu ngoại, vậy tốt quá còn gì?”Thế là chú ruột lại tăng xông lần đâu còn có lần ba, lần bốn, An Cúc Nhạc không biết nên khen anh họ dũng cảm hay là khen sức sống đáng kinh ngạc của chú đây anh họ quyết đi theo chủ nghĩa không come out, hôm nay lại come out một cách dữ dội, khí thế ầm ầm, nghe nói anh cũng chướng mắt việc bố mình cứ chỉ trích tính hướng của em họ, thậm chí tự đắc mình gien tốt, kiếp trước xây cầu lót đường, làm biết bao việc thiện tích đức, nên mới sinh ra con trai bình thường, bây giờ bất thình lình bị đâm cho một nhát, ổng cũng trở tay không Cúc Nhạc hỏi thăm, anh họ chỉ cười xòa. “Ổng lớn tuổi rồi, chịu chút kích thích mới tốt cho tim mạch, thêm tuổi thêm thọ.”An Cúc Nhạc cũng cười. “Vậy em có nên làm theo chiêu này của anh, khai hết chuyện của mình ra không?”Anh họ bỗng nhiên chuyển sang mặt nghiêm túc. “Đừng lộn xộn, chuyện của em dám lấy mạng bốn lão hai nhà luôn ấy chứ.”Hai nhà, một bên ám chỉ nhà họ An, bên còn lại là nhà họ Lợi, nhà chồng của em gái mẹ nhà gọi chung là... “Khoan bàn đến cái này, anh có nghe qua An Lợi bao giờ chưa?”*An Lợi ghi và đọc giống Amway, một tập đoàn có trụ sở chính tại bang Michigan Mỹ, sử dụng hình thức marketing trực tiếp để bán nhiều loại hàng khác nhau. Ngoài ra “An lợi” hiện đang được cư dân mạng dùng với nghĩa là “đề cử“.Tóm lại có anh họ ra đỡ đạn, An Cúc Nhạc chắc mẩm lần này về nhà sẽ không quá khó khăn, ai ngờ vừa bước vào phòng khách, bầu không khí như mây đen sương mờ, giống như có người mới chết vậy. Hầu hết thành viên của hai nhà An Lợi đều tề tựu đông đủ, trong số đó, em song sinh với mẹ ruột An Cúc Nhạc, dì Lợi, lúc này rõ ràng trông tàn tạ hơn mẹ An Lợi tựa vào người chị mình khóc rưng rức, ba chú bác ngồi kế bên, miệng ai cũng ngậm một điếu thuốc, sắc mặt ưu đang đóng phim à? An Cúc Nhạc hơi sửng sốt, thím Từ giúp việc ở một bên đi tới. “Thiếu gia về rồi.”“Ừ.”Nhà họ An làm kinh doanh, coi như có chút tiền, đó cũng là một trong những nguyên nhân An Cúc Nhạc không chịu áp lực kinh tế, có thể thỏa thích làm xằng làm quan mà nói, nhà họ Lợi nghèo hơn nhiều, hai chị em song sinh, lấy chồng cùng một ngày, nhưng vận mệnh lại khác nhau rất thấy An Cúc Nhạc, dì Lợi không khỏi dang tay ra, nét mặt mừng rỡ, cứ như trông thấy tình yêu và hy vọng của đời mình. “Tiểu Nhạc, đã lâu không gặp, để dì nhìn con một chút nào...”“......” Xưa nay y và người nhà họ Lợi chẳng thân thiết gì, đột nhiên sốt sắng như vậy, đúng là hết sức khó vấn mà trò mèo mặt ngoài ai lại không biết diễn? An Cúc Nhạc mỉm cười đi tới chỗ dì Lợi, gọi một tiếng “Chào dì.”“Lâu rồi không gặp con, con càng ngày càng xuất sắc, chẳng như cái thằng nhà dì...”Hiếm khi thời tiết tốt, An Cúc Nhạc không muốn nghe chuyện liên quan đến người kia, y cắt lời dì “Hả, sao cơ? Anh Dương cũng giỏi mà.”Không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc, dì Lợi lại khóc nấc, lúc này khóc đến độ có thể so với bộ phim dài tập của đài nào đó, hoặc là hiếu nữ áo trắng. “Số dì khổ quá! Gả cho ông chồng vừa nghèo vừa vô dụng vừa hủ lậu, sinh thằng con trai thì lăn lộn xã hội đen, bây giờ, bây giờ... bây giờ vừa ra tù lại mắc bệnh gan, nó là tim gan của dì, dì có thể cắt hết gan cho nó, thế mà...”“......” Ai tóm tắt trọng điểm cho y với?May là anh họ luôn hiểu thấu lòng y, nhích lại gần giải thích “Anh Dương mắc bệnh gan, cần cấy ghép, nhưng dì bị viêm gan B.”“Hả.” Bệnh gan? An Cúc Nhạc thật sự không tài nào tưởng tượng nổi cái kẻ... không ai bì kịp? Kiêu căng ngạo mạn? Nói chung là gã đàn ông chỉ có thể dùng sáu chữ “rác rưởi không thể tái chế” để hình dung, vậy mà lại suy đồi tới mức cần cấy gan để Diệu Dương ơi Lợi Diệu Dương, anh cũng có ngày hôm Cúc Nhạc lầm bầm trong lòng, lười hỏi tình trạng bệnh, nhà họ Lợi chỉ có hai vợ chồng già, nhưng chú Lợi luôn xem thường con trai, ông thở hổn hển nói “Chết cũng tốt, mấy năm nay nó đã gây không ít nghiệp chướng.”Đúng trọng tâm đó chú. An Cúc Nhạc thật sự muốn bấm like cho chú Lợi khóc lóc “Nó là con trai tôi hoài thai chín tháng dứt ruột đẻ ra! Nếu không phải người làm cha như ông vô dụng, nó cần gì chạy đi làm xã hội đen...”Ấy không không, đó là do bản chất của hắn ta như vậy, trời sinh đen sẵn Cúc Nhạc siết chặt cổ tay trái, cả gia tộc chỉ có mỗi anh họ biết được quan hệ “đặc biệt” giữa y và Lợi Diệu Dương, An Vũ Minh kéo y sang một bên, nhắc nhở “Đợi lát nữa bất luận dì cầu xin thế nào, em đừng bao giờ đồng ý, biết không?” “......” An Cúc Nhạc đại khái hiểu được đầu đuôi ngọn ngành, hiến gan cần quan hệ huyết thống năm đời hoặc quan hệ họ hàng, bên nhà họ Lợi chắc chắn có vấn đề không hiến được, vậy nên mới nhớ đến nhà họ An miễn cưỡng xem như có chút quan hệ, mà trong nhà họ An, dì Lợi và mẹ An là chị em sinh đôi, gần gũi với nhau nhất, gan của An Cúc Nhạc có tỷ lệ sử dụng thành công cao số một.*Các chuyên gia cho biết lâu nay, do lo ngại ảnh hưởng đến sức khỏe và tuổi thọ sau khi hiến gan nên nhiều người không nghĩ đến việc hiến. Tuy nhiên, khoa học đã chứng minh gan sẽ tái sinh, nghĩa là khoảng một tuần sau khi hiến, thể tích gan sẽ tăng thêm khoảng 10-20% và sau một năm sẽ đạt khoảng 80-90% so với ban kiện tiên quyết là y chưa bị ai đó thao nát nhiên, dì Lợi vừa khóc vừa ấp úng “Tiểu Nhạc, anh Dương của con từ nhỏ đã thương con, chắc con không bỏ mặc nó bệnh nặng như vậy chứ? Con có thể nào, có thể nào làm kiểm tra, cân nhắc thử xem...”An Cúc Nhạc nhún vai. “Được, để con tìm ngày đi kiểm tra, nếu như không thành vấn đề, vậy lấy gan của con đi.”Mọi người giật mình, không ngờ việc lớn như thế lại bị y xem như chuyện cỏn con, dì Lợi nghe xong, kích động đến mức suýt quỳ xuống cảm ơn An Cúc Nhạc, An Cúc Nhạc vội đỡ dì “Thôi đừng dì ơi.” Trong lòng thầm nghĩ nếu dì biết “quan hệ” giữa con và con trai dì, chắc dì không phải quỳ cảm ơn mà là cho con một bạt cảm giữa mẹ An và em gái rất tốt, nhưng nói sao An Cúc Nhạc vẫn là con cưng của bà. “Tiểu Nhạc, con đã nghĩ kỹ chưa?”“Điều kiện tiên quyết là chức năng gan của con phải bình thường, có khi kiểm tra xong, ngay cả con cũng cần hiến gan ấy chứ.” Y nói An quở trách “Cái thằng này!”Tóm lại dì Lợi tìm được hy vọng, không ngừng nói cảm ơn, mặc dù bố An định phản đối, nhưng nghĩ lại con trai mình khỏe mạnh, hiến gan cũng không phải chuyện nguy hiểm đến tính mạng, tốt xấu gì cũng là con trai của em gái sinh đôi mà bà xã yêu quý, tuy rằng hai nhà không qua lại nhiều, nhưng đâu thể nào hoàn toàn mặc kệ, con trai cũng đã đồng ý, nếu mình không chịu giúp, vậy thì có hơi không hợp tình người lại, An Vũ Minh sắc mặt xám ngoét, anh không quản được các vị trưởng bối, chỉ có thể kéo An Cúc Nhạc sang một bên “Em là thánh mẫu hả! Tim của em bị nó bóp nát chưa đủ à, lần này còn cắt gan cho nó, lần sau có phải dạ dày phổi thận đều mặc nó moi hết không?”An Cúc Nhạc mở tay ra “Mấy năm nay em dày vò gan đâu có ít, hợp hay không còn chưa biết mà, còn chuyện kia thì... xưa như trái đất rồi, trí nhớ của anh họ tốt thật, mỗi ngày em ăn bạch quả còn chưa nhớ nữa là.”*Bạch quả có thể giúp tăng độ minh mẫn, nó được sử dụng chủ yếu như các chất làm tăng trí nhớ và sự chú ý, cũng như là tác nhân chống chóng Vũ Minh nhìn động tác thỉnh thoảng xoa cổ tay trái của y, thầm nghĩ tốt nhất là vậy cách đây n năm, cái tên Lợi Diệu Dương lại một lần nữa xuất hiện trong cuộc đời y, không phải An Cúc Nhạc không sầu não, nhưng sầu não ở chỗ... ngay cả bộ dạng của hắn ta, y cũng quên tuốt luốt, chỉ còn chút vụn ký ức chẳng vui vẻ gì rớt lại trong mạch máu, ở nơi dây thần kinh yếu ớt nhất, nảy một cái là mẹ nó đau, không ngờ y lại còn đau vì tên cặn bã nọ, hoặc là đau cho chính bản thân mình, đau cho tuổi thanh xuân bị lãng phí, đau cho quãng thời gian đẹp nhất đời người bị giẫm đạp bởi một kẻ không nay về sau, cuộc đời y, sẽ không yêu đương mệt mỏi, y cắt cổ tay trái, yêu không không muốn yêu nữa.