lần nữa lên đỉnh cao

Everyday Health báo cáo rằng phần lớn phái mạnh cảm thấy việc "lên đỉnh" nhiều lần là "nhiệm vụ bất khả thi" với thời gian "chịu đựng" trung bình 30 phút giữa mỗi lần "xung trận". Tuy nhiên, một số nam giới có thể "lên đỉnh" mà không cần "nhả đạn Núi Dinh thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, nằm cách TP Bà Rịa khoảng 15km (hướng về Sài Gòn), cách SG khoảng 80km. Núi cao khoảng 500m, trên núi có khá nhiều ngôi chùa, các điểm du lịch, nổi bật nhất là dòng suối Tiên và đỉnh núi La Bàn. Các bạn có thể dễ dàng tìm đường bằng Google Maps, xe ô tô có thể lên đến tận nơi. Ý NGHĨA ĐỈNH CAO SỐ 9 TRÊN ĐỈNH KIM TỰ THÁP Giai đoạn hoạt động nhân đạo và phụng sự, đời sống tinh thần phát triển mạnh mẽ. Trưởng thành trong việc nhận định nhu cầu người khác. Mọi người tin tưởng và cần sự giúp đỡ người khác. Đỉnh cao số 9 của các Đỉnh kim tự tháp Con số này mở ra một giai đoạn với những hoạt động mang đậm tính nhân văn. Chiêm ngưỡng toàn cảnh hùng vĩ từ đỉnh cao nhất thành phố từ đỉnh Radar trẻ em rất thích và muốn quay lại lần nữa! Nhi 19/2 Dịch vụ tốt, ko can chờ đợi mua vé. Đến Lang Biang cách đây 4 năm nhưng chỉ đi bộ được 1 phần đường lên đỉnh rồi về lần này quay HLV Philippines: "Chúng tôi có thể đánh bại tuyển nữ Việt Nam vài lần nữa". Huấn luyện viên Alen Stajcic đánh giá rất cao tuyển nữ Việt Nam, tuy nhiên ông cũng rất tự tự tin vào khả năng của tuyển nữ Philippines trong việc vươn lên khẳng định vị thế số 1 Đông Nam Á Reiche Frau Sucht Mann Gegen Bezahlung. “Anh nên mừng là lần này Lục Giác không có chuyện gì”. Tần Dục cắn răng nghiến lợi dùng cánh tay gắt gao đè lên ngực Thẩm Diệu nộ trong lòng như cơn sóng cuồn cuộn, diễn trò con mẹ nó! Từ từ con mẹ nó! Tần Dục chỉ cần vừa nghĩ đến cái giá đèn có thể nện trúng người Lục Giác, là hắn đã không có cách nào trấn định được.“Khụ...” Thẩm Diệu Dương bị ép tới thở không nổi, ngước đầu thở hổn Dục nhìn Thẩm Diệu Dương chằm chằm, nhìn hắn bởi vì thiếu dưỡng khí, mà mặt bắt đầu đỏ như gan heo, rõ ràng trước đây mình yêu người đàn ông này như vậy, không nỡ để hắn chịu một chút thương tổn, bây giờ mình lại có thể dễ dàng bóp cổ hắn như thế, trong mắt còn không có một chút dao động nào.“Em, em buông tay”. Thẩm Diệu Dương khó nhọc mắt Tần Dục xẹt qua một tia chán ghét, tạm thời buông Thẩm Diệu Dương ra, nhưng vẫn không thả lỏng cảnh Diệu Dương khom lưng, dùng sức ho khan, hít sâu mấy cái, sắc mặt mới khôi phục lại bình thường, hắn chầm chậm đứng thẳng người dậy, tựa lưng vào cái cây ở đằng sau, cúi đầu không yên lòng chỉnh lại mắt kinh, trên mặt là dấu tay có thể thấy rõ “Em không giả bộ nữa sao?”Giọng nói của Thẩm Diệu Dương không có một chút bất ngờ nào, như là đã đoán được từ lâu.“Không cần thiết”. Nếu hậu quả của việc lá mặt lá trái chính là liên lụy đến Lục Giác, thì Tần Dục tình nguyện cùng hai người này đối đầu trực diện.“Xem ra em đã khôi phục lại trí nhớ”. Thẩm Diệu Dương nhìn Tần Dục, trong mắt toát lên thần sắc phức Dục lạnh lùng nói “Tôi chưa bao giờ mất trí nhớ”.Thẩm Diệu Dương ngẩn người, tự giễu nói “Có phải anh nên tán thưởng kỹ thuật diễn xuất của em hay không?”Thái độ hờ hững này của Thẩm Diệu Dương lần thứ hai chọc cho Tần Dục tức giận, đột nhiên hắn nắm lấy cổ áo của Thẩm Diệu Dương “Phải là tôi khen kỹ thuật diễn xuất của các người mới phải, vậy mà tôi vẫn không nhìn ra hai người bụng dạ khó lường, tâm địa độc ác, nhiều lần có ý định muốn hại chết tôi, mau thu hồi mấy cái thủ đoạn chó chết của mấy người đi, bằng không các người làm như thế nào thì tôi cũng sẽ trả lại cho các người thế đó!”Nghe vậy, trên mặt Thẩm Diệu Dương chợt lóe một tia nghi hoặc, không hiểu nói “Cái gì mà hại chết em? Em có phải hiểu lầm gì không, cái giá đèn bị sụp không phải là do anh làm”.Tần Dục cười khẩy “Lẽ nào anh muốn nói sự cố lần này là bất ngờ?”“Không”. Thẩm Diệu Dương lắc đầu một cái “Bởi vì anh cũng nghi ngờ”.Thẩm Diệu Dương thấy trong đôi mắt của Tần Dục hoàn toàn là sự lãnh đạm và hoài nghi, liền thở dài nói “Mấy vụ scandal của em đúng là anh ở sau thao túng, nhưng vụ giá đèn này thực sự không phải do anh làm. Ngày đó anh thấy có một người lén la lén lút ở gần giá đèn, người ở trong đoàn phim anh đều biết mặt, chỉ có người này là lạ mắt vô cùng, lúc đó anh cảm thấy kỳ quái nên mới tính qua xem một chút, không nghĩ tới giá đèn lại bị sụp, người kia cũng thừa dịp hỗn loạn mà chạy mất”.“Kỳ thực sau khi em xảy ra tai nạn, anh vẫn luôn cảm thấy áy náy, nếu như không phải khi đó em bắt gặp anh và anh trai em... Em cũng sẽ không xảy ra chuyện, cũng may em không có việc gì, dù sao anh cũng không muốn hại em”.Không có việc gì là bởi vì tôi đã chết qua một lần, Tần Dục cười lạnh, nhưng bàn tay đang nắm lấy cổ áo của Thẩm Diệu Dương cũng từ từ buông ra “Theo lời giải thích của anh, chuyện giá đèn không phải do các người làm, vậy vụ tai nạn xe cũng không phải do các người làm?”Thẩm Diệu Dương bị lời hắn hỏi mà có chút lờ mờ, nửa giây sau mới kịp tỉnh ngộ nói “Vụ tai nạn của em không phải là sự cố bất ngờ sao... Lẽ nào cũng là do người làm?” Thẩm Diệu Dương vẫn cho rằng vụ tai nạn của Tần Dục là bởi vì bị kích thích quá mạnh nên mới xảy Dục nhìn kỹ biểu hiện của Thẩm Diệu Dương, một chi tiết nhỏ hắn cũng không bỏ qua, nhưng phản ứng của Thẩm Diệu Dương xác thực không giống như giả bộ, Tần Dục nghĩ trước khi trọng sinh, Tần Phương Vĩ đã phủ nhận chuyện giết hắn, nhưng khi đó Tần Dục cảm thấy Tần Phương Vĩ chỉ biện giải cho tội ác của mình mà thôi, bây giờ nhìn lại, lẽ nào cái chết của hắn còn có ẩn tình gì khác?“Phanh xe của tôi bị người ta động tay động chân”. Tần Dục nhìn chằm chằm Thẩm Diệu Dương “Không phải anh làm, chẳng lẽ cũng không phải Tần Phương Vĩ làm?”“Không thể”. Thẩm Diệu Dương nhanh chóng phủ nhận “Anh của em... Cũng chưa hề có ý định giết em”.Bên môi Tần Dục câu lên một vệt trào phúng “Ồ?”“Tôi có nên cảm ơn lòng nhân từ của các người không”. Tần Dục châm chọc nói.“...” Thẩm Diệu Dương trầm mặc hồi lâu “Em hãy tỉnh táo suy nghĩ thật kỹ, em chết có lợi gì cho anh của em chứ”.Tần Dục vừa chết, cổ phần của hắn liền thuộc về Tưởng Mạn Thù, ý từ hàm xúc của lời này chính là Tưởng gia càng có nhiều khả năng vì chiếm được Hoàn Thịnh mà ra tay hơn, cho nên cái chết của hắn đối Tần Phương Vĩ mà nói xác thực không có bất kỳ lợi ích nào.“Anh muốn gây chia rẽ quan hệ giữa tôi với mẹ và Tưởng gia sao?” Tần Dục lạnh mặt nhìn Thẩm Diệu Dương.“Dì Tưởng chắc chắn sẽ không làm như thế, nhưng còn những người Tưởng gia khác thì không chắc, hơn nữa anh cũng không phải gây chia rẽ, mà chỉ là nói chuyện có tính khả thi thôi, em có thể tiếp tục điều tra chân tướng”.Tần Dục “Xem ra anh chỉ thừa nhận việc dùng scandal hãm hại tôi”.Tần Dục cũng không hoàn toàn tin tưởng Thẩm Diệu Dương, Thẩm Diệu Dương cũng không đòi hỏi hắn phải tin mình hoàn toàn “Tất cả chuyện anh đã làm, anh sẽ không phủ nhận, em hận cũng được muốn trả thù cũng được, anh chỉ có thể nói có tội thì phải chịu”.Thẩm Diệu Dương nhìn thẳng Tần Dục, trong ánh mắt không có bất kỳ sự sợ hãi nào, giống như người phạm tội sau khi đền tội, hoàn toàn là thần sắc thản nhiên.“Anh chưa từng yêu em, đồng ý sự theo đuổi của em cũng bởi vì như vậy có thể dễ dàng kiểm soát em hơn”.Tính cách của Tần Dục giống như ngựa hoang, nếu như Thẩm Diệu Dương không phải là người yêu của hắn, mà chỉ là một người quản lý bình thường, căn bản không có cách nào khiến Tần Dục nghe theo yêu cầu của nghĩ tới việc Thẩm Diệu Dương lợi dụng tình cảm của mình để kiềm chế hắn, Tần Dục đấm mạnh một quyền vào bụng của Thẩm Diệu Dương “Câm miệng!”Thẩm Diệu Dương co rụt thân thể, quỳ rạp trên mặt đất, đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng Dục ở trên cao nhìn xuống hắn “Anh cố ý khích tôi để làm gì, anh cho rằng làm như vậy tôi sẽ hận anh thêm một phần bớt hận Tần Phương Vĩ lại một phần hay sao?”Thẩm Diệu Dương cúi đầu không nói “Ở trong lòng anh ấy... Anh ấy vẫn là coi em là em trai, kỳ thực trong lòng ảnh cũng rất dày vò”.“Chuyện đã đến nước này, anh không cảm thấy nói mấy lời này rất buồn nôn sao?”Tần Dục ra hiệu, hai người đàn ông lực lưỡng từ trong bụi rậm đi ra, bọn họ nhanh nhẹn bắt trói Thẩm Diệu Dương này trên mặt Thẩm Diệu Dương mới lộ ra vẻ kinh ngạc cùng hoảng loạn, hắn giãy giụa nói “Em muốn làm gì?”“Đừng lo lắng, tôi không cần mạng của anh, chết rồi sẽ hết chuyện, còn sống mới có ý nghĩa chứ”. Tần Dục bóp lấy hàm dưới của Thẩm Diệu Dương “Tôi biết anh xem anh trai của tôi là tất cả, nhưng không biết ảnh cũng có như thế hay không”.Tần Dục có thể ăn miếng trả miếng, đem tất cả mọi chuyện Thẩm Diệu Dương từng hại mình đều trả trở về, nhưng hắn hiểu rõ, đầu tiên Thẩm Diệu Dương không phải là minh tinh, thứ hai bất kỳ scandal nào cũng không thể chân chính đả kích Thẩm Diệu Dương, có thể chân chính đả kích hắn, chỉ có một mình Tần Phương thức được Tần Dục muốn lợi dụng mình để uy hiếp Tần Phương Vĩ, Thẩm Diệu Dương càng phản kháng dữ dội hơn.“Lẽ nào anh không muốn xem thử?”Động tác giãy dụa của Thẩm Diệu Dương từ từ nhỏ đi, cuối cùng trên mặt là một mảnh lặng Dục Sách’ một tiếng, xem ra tình cảm của Thẩm Diệu Dương đối với Tần Phương Vĩ cũng không phải kiên cố như hắn điểm Thẩm Diệu Dương chuận bị bị mang đi, Thẩm Diệu Dương nỗ lực nghiêng đầu qua chỗ khác, khuyên nhủ “Tần Dục, em cẩn thận một chút, tôi và A Tần thật không có suy nghĩ hại chết em”.Tần Dục nhìn Thẩm Diệu Dương, mặt không có một chút cảm xúc, trong gió rét giọng nói của hắn càng lạnh như băng.“Di chúc của tôi, sau khi tôi chết tài sản sẽ được chia làm ba phần, mẹ tôi, Tần Phương Vĩ và anh”.Thẩm Diệu Dương run run, trên mặt là một mảnh nản lòng, cuối cùng mới cam tâm tình nguyện rời đi cùng người của Tần Dục, Tần Dục ở trong gió rét đứng hồi lâu, mãi đến tận khi hắn cơ hồ hòa cùng một thể với trời đông, hắn mới lết thân thể về phòng.“Trời lạnh như thế này anh đi đâu vậy”. Ngoài miệng Lục Giác oán giận, nhưng động tác quan tâm một chút cũng không chậm, cậu lập tức duỗi hai tay ra ôm lấy cái má lạnh băng của Tần Dục lười giải thích, cũng không muốn lừa cậu, không thể làm gì khác hơn là trực tiếp than đau, Lục Giác thấy thế, cũng không truy cứu nữa, vội vàng đỡ Tần Dục lên Giác nhìn hắn ai ai kêu đau, cũng không nghi ngờ, lo âu hỏi “Anh có muốn gọi bác sĩ không?”Đúng là đứa ngốc, Tần Dục cảm thấy mình gào giả như vậy, vậy mà Lục Giác cũng tin.“Không cần, em bồi anh là tốt rồi”.“Được, anh nằm nghỉ cho tốt, có cần cái gì thì nói với em”. Lục Giác giúp Tần Dục đắp kín chăn, sau đó rót cho hắn một chén nước nóng “Một chút nữa anh của em sẽ tới thăm anh”.“Anh của em?!” Mới vừa nằm xuống Tần Dục liền giật nảy người lên.“Ân, anh cả với anh hai của em đều đến, anh cả của em có chút khó ở chung, người giúp anh sửa lại ảnh chính là anh hai của em, anh ấy là người rất tốt”. Lục Giác nghĩ anh cả của mình luôn không có thiện cảm với Tần Dục, nhưng trải qua chuyện lần này, ít nhiều chắc cũng đỡ hơn, liền an ủi “Bất quá anh yên tâm đi, anh đã cứu em, anh ấy chắc cũng sẽ không tệ lắm đâu”.Cấp tốc gạt hết những chuyện khác qua một bên, Tần Dục vạn vạn cũng không nghĩ tới sẽ gặp gia trưởng trong tình huống như thế này!Tần Dục đang muốn hỏi thăm thêm về anh trai của Lục Giác, nhưng nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, Diệp Thành và Diệp Nhất Hàng đột nhiên giết tới hình Diệp Thành thẳng tắp cao ngất, dung mạo lạnh lùng nghiêm nghị, dùng lời của mấy cô gái trẻ mà nói chính là cao lãnh bất khả xâm phạm, anh mặc một chiếc áo khoác viền lông, quần áo sang quý cũng bị khí chất cao quý của anh lấn át. Diệp Thành giống như mặc ngọc, cả người đều lộ ra ánh sáng đen thâm thúy, nhưng cái loại cảm giác ác liệt thần bí này chỉ làm cho người ta e ngại chứ không phải sợ hãi. Diệp Nhất Hàng thì hoàn toàn ngược lại, trang phục tản mạn tùy ý, nhưng không mất vẻ tao nhã, đó là khí chất do nhiều năm giáo dưỡng đúc người này thật sự không giống người có xuất thân bình thường, lẽ nào bối cảnh của Lục Giác khác hoàn toàn với tưởng tượng của hắn?Lục Giác kêu một tiếng anh cả anh hai, Tần Dục mặt dày học theo răm điểm Lục Giác gọi, trong mắt Diệp Thành đều là ý cười, nhưng đến lúc Tần Dục gọi, thì anh khẽ cau mày, Diệp Nhất Hàng thì cười ha hả, tiến lên vuốt bắp tay Tần Dục, nói “Cậu đã gọi tôi một tiếng anh hai, sau này cậu có xảy ra chuyện, tôi sẽ giúp cậu giải phẫu, đảm bảo thi thể cậu trông vẫn sẽ mỹ mỹ đát”.Tần Dục “...”“Anh hai!” Lục Giác tức đến nổ phổi.“Tiểu Giác yên tâm, thi thể của em... A...”Diệp Thành bóp lấy cằm của Diệp Nhất Hàng, giọng nói bình thản nhưng không mất sự uy nghiêm “Có tin bây giờ anh sẽ tháo chiếc cằm mỹ mỹ đát này của em xuống hay không”.Người khác nói mỹ mỹ đát đó là manh, Diệp Thành nói mỹ mỹ đát từ trong ra ngoài đều lộ ra một luồng khí tức lạnh lẽo kinh người này vừa tiến vào đã nháo nhào như thế, làm Lục Giác cuống cả lên, cậu mới vừa bảo với Tần Dục hai anh của mình rất dễ thân cận, bây giờ vừa mở miệng không phải giải phẫu thi thể thì cũng là tháo cằm, là chuyện gì a!“Các anh đây là tới thăm bệnh sao?” Lục Giác nghiêm mặt, lo lắng hai người bọn họ sẽ hù đến Tần này, Diệp Thành mới buông Diệp Nhất Hàng ra, liếc nhẹ một cái, Diệp Nhất Hàng liền ngoan ngoãn đi kéo một cái ghế, hầu hạ anh cả mình ngồi mày Tần Dục khẽ động, địa vị của anh cả Diệp gia có vẻ là cao nhất, anh hai Diệp nói năng vô căn cứ nhưng vẫn tương đối dễ ở chung, nhìn tới nhìn lui, vẫn Lục Giác nhà hắn ngoan nhất, bất quá, tại sao Lục Giác lại không cùng họ với hai anh em nhà này...“Sự cố ở trường quay tôi đã nghe Tiểu Giác nói, hôm nay cố ý tới đây là để cảm ơn cậu, cậu muốn gì thì cứ nói thẳng, Diệp gia chưa bao giờ thiếu nợ nhân tình của người khác”. Diệp Thành tuy nói là đến cám ơn, nhưng bộ dáng lại hoàn toàn cao cao tại lại Tần Dục nghĩ chính mình đã đủ muốn ăn đòn, không ngờ, Diệp Thành này cũng sàn sàn với hắn.“Ai ai chờ một chút”. Diệp Nhất Hàng vội vàng đánh gãy suy nghĩ của Tần Dục, sau đó nhảy ra xa một chút, đảm bảo Diệp Thành không đánh tới mình, mới nói tiếp “Tần Dục, cậu đừng vội, nghĩ kỹ mới trả lời nha, anh của tôi không dễ dàng đồng ý với người khác chuyện gì đâu, đừng tiện nghi cho ảnh”.Diệp Thành liếc Diệp Nhất Hàng một cái, làm Diệp Nhất Hàng càng lùi ra xa hai anh em này hỗ động, Tần Dục không nhịn được cười, trong đầu chợt lóe hình ảnh hắn và Tần Phương Vĩ ở chung, khi còn bé, hắn cũng rất sợ Tần Phương Vĩ, bỗng dưng, nụ cười của hắn liền cứng đi mấy phần. Thể loại Điềm văn, trọng sinh, hiện đại, giải trí, chủ công, hỗ sủng, mạn nhiệtTình trạng bản gốc HoànTình trạng edit Còn có mỗi PN4Edit/ Beta Ngân Miêu Cảm nhận chung về bộ này là nó dở như hạch đang xem Lần nữa lên đỉnh cao Có thể so sánh với việc ăn hạt dẻ nướng vào mùa đông, mở túi hạt dẻ ra sẽ có mùi thơm xực nức xông lên khiến các cậu hết sức hào hứng, cắn thử hạt đầu tiên dù hơi nguội nhưng vẫn ngọt, đến hạt thứ hai thì nguội ngắt nhưng không sao, vị vẫn thơm ngon. Hạt thứ ba sao, cháy khét. Bộ này công thụ đúng gu mình thích. Bạn công lúc nào mặt cũng vênh lên trời, bạn chảnh vì bạn có cái quyền đấy. Lúc đầu ấn tượng về công là si tình, nên lúc công quay từ yêu thụ 1 sang yêu thụ chính nhanh như đua xe F1 khiến mình shock phản vệ mất một đêm. Thụ thuộc tính trung khuyển, nhưng không nghe lời như mình tưởng, vẫn biết cáu giận *cười nhạt nhẽo*. Thật ra con thỏ đỏ mắt vẫn cắn người cũng là một tính cách rất đáng yêu, nhưng vì tác giả viết dở như món mac & cheese của mẹ mình vậy nên thụ cũng thành cái quần đùi luôn. Có cặp phụ lúc đầu tui nghĩ là khá có triển vọng thì sau lại hóa ra CP đáng ngâm dấm điển hình bá đạo công vs dương quang thụ hay thực chất là tao-nghĩ-mình-giỏi-và-tao-muốn-địt-em-ý-24/7-vì-tao-nghĩ-tao-yêu-ẻm công phối với lắm-mồm-phiền-phức-nhưng-luôn-tự-cho-mình-là-hòa-đồng-dương-quang thụ. Hơn nữa, tác giả mắc phải cái tật chung của hầu hết các bà viết nghiệp dư online Mary Sue mọi nhân vật chính diện. Đến đây lại phải nói thêm tật nữa của các bả, đó chính là thường các bả luôn phân chia rạch ròi ai tốt ai xấu ai ác ai hiền vì trình độ viết lách và xây dựng nhân vật quá kém. Nhiều khi đọc có cảm giác như đọc truyện cổ tích chứ đếch phải tiểu thuyết tình yêu thêm Xem Phim Tinh Võ Trần Chân Tập 5, Tinh Võ Trần Chân Bộ này tui chưa đọc hết, mới đọc đến đoạn công tỏ tình với thụ rồi chịt rồi gặp CP phụ. Hồi đầu tui nghĩ ồ truyện cũng ổn đó chứ, cho đến đoạn lúc công trọng sinh mà ngay lập tức diễn xuất trình độ ảnh đế cũng đội thêm mấy cái bồn cầu mới theo kịp tui đã thấy có gì đó sai sai rồi. Nhưng đến cái đoạn công nhận ra mình nhớ thụ thích thụ chỉ ngày sau khi biết người mình yêu cả chục năm nay thực ra đến với mình chỉ để lừa mình, giết mình thì tui nhận ra tui theo không kịp tiến trình cài đặt não của tác giả. Diễn biến truyện quá nhanh, tính cách và hoàn cảnh nhân vật chẳng được phát triển gì cả, chỉ có Mary Sue là ngày càng bao phủ truyện thôi. Thật ra cho đến đoạn công thụ cùng nhau tham gia reality show thì tui vẫn cố gặm cho được, nhưng đến cái lúc công chạy đi tìm thụ thì nó xàm quá mức chịu đựng rồi. Có nhân vật tui khá thích là bạn thụ 1 – vốn là người yêu anh trai công, sau anh trai công muốn hạ công nên phái bạn này làm quản lí cho công, công yêu bạn này như hoàng tử yêu Bạch Tuyết, bạn ý cũng rung rinh với công nhưng vẫn một lòng trung trinh với anh trai – thì bạn ý lại gần như chả được đề cập tới, đừng nhắc đến việc phát triển bạn ý lên làm phản diện có-não? Rate 3/10, cộng thêm một điểm vì đã edit hoàn dù tui cũng không có thèm đọc cho xong. Nó xàm xí quá đọc nữa tự chọc thủng não mình mất. Tên gốc Trọng đăng điên phongThể loại Điềm văn, trọng sinh, hiện đại, giải trí, chủ công, hỗ sủng, mạn Beta Ngân MiêuCâu chuyện bắt đầu từ việc minh tinh Tần Dục lại làm mất hình tượng bản thân vì bê bối quấn thân, nghiệp diễn ngày càng xuống dốc, sau khi gặp phải đả kích liên tiếp, hắn bất ngờ bỏ rồi Tần Dục không chỉ trở thành cô hồn dã quỷ, còn phát hiện ra chân tướng đằng sau những bê bối và cái chết của mình. Tại thời khắc hắn nghĩ mình sắp hồn phi phách tán, hắn lại may mắn được trọng sinh, hơn nữa bất thiên bất ỷ* công bằng, sống lại đúng thời khắc hắn sứt đầu mẻ trán làm lại từ này, hắn nên làm gì để hóa giải nguy cơ, lần nữa lên lại đỉnh cao?Chú thích1. Chủ công, công thụ sủng nhau, 1v12. Tần Dục x Lục Giác3. Mạn nhiệt văn, có báo thù nhưng không phải là trọng điểm, trọng điểm chính là tiêu đề + tú ân ái, nói chung chính là ngọtTần tiểu công Yêu em chính là moah moah moah╭╯ε╰╮.Lục tiểu thụ *>_﹏<.Tần tiểu công Yêu em nhất định phải ba ba tiểu thụ ∑っ °Д °;っTrọng sinh trở về Tần Dục lần thứ hai đứng ở vị trí thần tượng đỉnh cao, vừa xuất hiện tất sẽ là đầu đề, trong vòng giải trí vô số ngôi sao nhóm nhỏ đều muốn ôm đùi hắn, cọ tin tức nâng cao nhiệt độ, nhưng mà Tần Dục chỉ cho phép Lục Giác của mình hâm mộ của Tần dục ╯’ – ╯︵ ┻━ Tại sao bên cạnh người em yêu luôn có người ấy chứ! Em muốn biểu Giác an tĩnh ┬─┬ ノ – ノTần Dục Tấm ảnh chụp chung này chả thể hiện được dù chỉ 1/10 suất khí của chính Tần Dục, Lục Giác ┃ Vai phụ Tần Phương Vĩ, Thẩm Diệu Dương, … Chỉ chốc lát sau, Tần Dục trầm mặt từ khu vực chụp hình đi ra.“Tần ca, chụp xong rồi?” Triệu Tân cảm thấy lạ, mới có mười mấy phút thôi mà.“Không có”. Hai tay Tần Dục khoác lên tay ghế, mắt nhìn xuống thành phố phồn hoa ngựa xe như nước, gió thu khô ráo vỗ vào khuôn mặt hắn, nhưng làm thế nào cũng không thể vỗ đi sự tối tăm ở giữa đôi chân mày.“Chủ đề của buổi chụp hình hôm này là thiên sứ”.Triệu Tân vừa nghe Tần Dục có khuynh hướng tâm sự, liền vội vàng đứng thẳng người, nửa điểm cũng không dám qua loa, vễnh tai lắng nghe.“Nhiếp ảnh gia nói tôi giống ác ma”.Triệu Tân “...” Nhiếp ảnh giả quả thật rất tinh mắt.“Cho nên đuổi tôi ra ngoài tĩnh lặng”.“Tần...”“Tôi cho cậu lên tiếng sao? Không nghe nói tôi muốn tĩnh lặng à, cậu còn ở đây làm cái gì, không phải tôi bảo cậu một khắc cũng không được ngừng gọi điện hay sao?” Tần Dục mặt lạnh hướng Triệu Tân phát đến! Cái tính khí biến ảo không ngừng dễ nóng giận của Tần ca đã trở lại! Triệu Tân không dám lên tiếng, bị dọa cho tè ra quần mà cút qua một bên làm nhiệm Dục âm u đứng đó, khí tràng trên người hắn như mây đen kéo đến phủ kín cả bầu trời, phảng phất như tận thế của thế giới, Triệu Tân trốn ở góc phòng cũng có thể cảm nhận được áp lực che ngợp bầu trời đang lan tràn tới đây, hắn rất sợ Tần Dục sẽ đột nhiên khởi xướng cuồng bạo ném hắn từ cao ốc Tân vừa gọi điện vừa cầu khẩn, rốt cục đám mây đen Tần Dục cũng di chuyển đi ra ban công, Triệu Tân không tự chủ mà vỗ vỗ Tần Dục quay lại, liền nâng cằm nói với biên tập và nhiếp ảnh gia “Tôi tĩnh lặng không được, đổi chủ đề đi”.Biên tập cùng nhiếp ảnh gia “...” Đại thiếu gia à, ngài lớn lối như vậy có được không!Biên tập cau mày, đang suy nghĩ làm sao để mở miệng khuyên Tần sáng mặt trời chiếu lên người Tần Dục, phát họa vóc dáng cao ngất của hắn, ngũ quan Tần Dục lập thể, suất khí tuấn lãng, dung mạo cùng khí chất chấn động cả hồn phách trên người làm hắn dù trong giới diễn viên tràn ngập tuấn nam mỹ nữ vẫn được trời cao chăm sóc như cũ. Hắn khẽ nâng hàng mi lên, một đôi mắt đen thẫm như giếng cổ cười mà tựa như không cười, toát ra vẻ cường hãn, quý khí, lười biếng mà vô cùng đầu độc lòng người, hắn hơi cong khóe miệng mơ hồ lộ ra sự tà khí và gợi cảm “Thiên sứ sa đọa”.Một Tần Dục như thế này khiến cho biên tập kinh hoàng không thôi, cô bị khí thế của Tần Dục mê hoặc, ánh mắt sáng lên “Chủ đề này rất tốt!”Nhiếp ảnh gia nhếch miệng nhìn về phía biên tập, cô cũng quá không có nguyên tắc nhiên sau khi thay đổi chủ đề, buổi chụp hình diễn ra vô cùng thuận lợi, rất nhanh liền kết tập hài lòng nhìn những tấm ảnh trên màn hình, trong hình Tần Dục vai rộng eo thon chân dài, quan trọng nhất là khí thế bễ nghễ toát ra từ người Tần Dục, trong cao quý lộ ra vẻ chán chường, trong tối tăm lại ẩn vẻ kiêu ngạo, trong tự phụ còn có vẻ lãnh khốc! Thiên sứ thuần khiết khiến cho phụ nữ yêu thích, nhưng mà thiên sứ sa đọa tà mị càng khiến cho phụ nữ điên cuồng.“Tần Dục, bộ ảnh này vô cùng tuyệt!” Biên tập vỗ vỗ vai Tần Dục chỉ ừ một tiếng liền vào phòng thay lại quần áo của mình, sau khi rời khỏi phòng, dọc theo đường đi hắn đều trầm mặc, khi tới cửa mới giơ tay chào tạm biệt mọi người.“Quả nhiên là cảm giác của thiên sứ sa đọa”. Biên tập ở phía sau vẫn còn đang hoa ảnh gia đỡ trán “Vừa nãy lúc Tần Dục đi ra ngoài tĩnh lặng cô còn nói anh ta đúng là bỏ đi”.Biên tập trừng nhiếp ảnh gia một cái “Đối với mọi sự vật sự việc đều phải có cái nhìn toàn diện khách quan”.Nhiếp ảnh gia hoàn toàn bị đánh khi Tần Dục đi ra, Triệu Tân liền nhanh chóng đưa áo khoác và nón lưỡi trai cho Tân trả lại điện thoại cho Tần Dục, cúi đầu không dám nhìn hắn “Vẫn tắt máy”.Bầu không khí ngưng trệ mất vài giây.“Tôi muốn ở một mình một chút”.Triệu Tân liền lập tức biến mất ở trong tầm mắt của Tần Dục chưa từ bỏ ý định liếc nhìn điện thoại trên tay, đáy lòng không còn ôm hi vọng, chỉ là máy móc bấm gọi, nhạc chuông quen thuộc lại vang lên, không còn giọng nói điện tử lạnh băng làm cho người ta tuyệt vọng nữa! Trái tim của Tần Dục bỗng nhiên run rẩy, loại cảm giác run rẩy này nhanh chóng làn tràn xuống đầu ngón tay của hắn, thậm chí ảnh hưởng đến cả hô hấp của lúc lâu, đầu bên kia mới vang lên giọng nói có chút chần chờ yếu ớt của Lục Giác “... Tần Dục”.Đại não của Tần Dục trống rỗng trong chốc lát, lập tức liền nói “Không phải như cậu nhìn thấy đâu, cậu nghe tôi giải...”“Tần Dục”. Lần đầu tiên Lục Giác đánh gãy lời nói của Tần Dục dừng một chút, cũng lần đầu tiên nhượng bộ cậu “Cậu nói đi”.“Anh không cần phải giải thích với tôi, chúng ta vốn không có bất kỳ quan hệ gì, tôi không biết các anh mỗi sáng đều có thói quen này, nên mới quấy rầy các anh”. Lục Giác nở nụ cười, còn làm giống như nỗ lực an ủi Tần Dục “Chuyện ở khách sạn lần trước, anh cũng không cần phải tự trách, chúng ta đều là người trưởng thành, cứ xem... Cứ xem như là một sai lầm quên đi là xong”.Lục Giác chúc phúc nói “Sau này tôi sẽ không xuất hiện trước mặt hai người nữa, tôi chúc hai người trăm năm hảo hợp vĩnh kết đồng...”“Câm miệng!” Tần Dục thô bạo đánh gãy lời chúc phúc của Lục Giác bị hắn rống đến im bặt.“Tôi nói, cậu nghe! Tôi không muốn cùng cậu diễn tiết mục phim tình cảm thối nát!”Cái Tần Dục gọi là tiết mục thối nát chính là chuyện nam nữ chính cứ em nghe anh giải thích em không nghe em không nghe khiến hiểu lầm giữa hai người vĩnh viễn không thể làm rõ, sau này lại hối hận muốn tống hết quá khứ của mình xuống bồn Dục đã từng chết nên hắn càng vô cùng quý Tần Dục muốn nói quá nhiều, nhất thời không biết bắt đầu từ đâu, hắn chỉ suy nghĩ vài giây, nhưng đối với Lục Giác lại là sự daỳ vò cả một thế kỷ.“Tôi nghĩ anh ta là cậu, tôi —— ”“Đô —— ”Đáp lại Tần Dục chính là một chuỗi tín hiệu báo máy bận.“...” Dám cúp điện thoại mình! Tần Dục khó có thể tin trừng chiếc điện thoại ở trong tay, hiện tại hắn vô cùng muốn xuyên qua điện thoại đem đứa ngốc Lục Giác kia làm đến chết đi sống tại thời điểm cơn giận của Tần Dục sắp bùng nổ, thì điện thoại của Mạc Tầm đã cứu vớt hắn.“Mẹ kiếp, Tần Dục cậu bắt máy nhanh như vậy”.“Cho tôi!”Mạc Tầm bị giọng nói gấp gáp của Tần Dục đập đến nuốt hết mấy lời trêu chọc trong miệng xuống “Được được, là chuyến bay đến Ba Hải”.“Cảm ơn”.Cả người Tần Dục như lại trở về với mùa xuân, giữa đôi chân mày cũng bừng lên sinh khí.“Chờ đã, đừng gấp, khà khà, bây giờ cậu mới phải hảo hảo cảm ơn tôi một phen”. Mạc Tầm cố ý thả chậm tốc độ nói “Tôi còn giúp cậu tra khách sạn cậu ấy đang ở, alo? Tần Dục cậu có nghe không đấy??”—–Ba Hải là một thành phố ven biển bốn mùa đều như mùa xuân, thu đông hàng năm đều có vô số người đổ dồn về đây nghỉ ngơi, trời càng lạnh, ở đây lại càng nhiều Dục hành động hấp tấp, sáng sớm còn đang ở Kinh Cảng chụp hình cho tạp chí, buổi chiều đã bay đến Ba Hải, người vừa đáp xuống đất, điện thoại của Thẩm Diệu Dương đã gọi tới.“Triệu Tân nói em đến sân bay?”“Ân, có việc”.“Bây giờ em đang ở đâu?” Thẩm Diệu Dương không đợi Tần Dục trả lời, giọng nói liền có chút không biết nên làm sao “Sao gần đây em cứ muốn làm gì thì làm vậy”.Tần Dục nghe ra sự uể oải trong giọng nói của Thẩm Diệu Dương, hắn hài lòng nhếch miệng nói “Chẳng lẽ anh không biết em vẫn luôn như vậy”.Thẩm Diệu Dương bị thái độ cây ngay không sợ chết đứng của Tần Dục làm cho bị nghẹn, hắn thỏa hiệp nói “Chừng nào xong việc nhớ nhanh chóng trở về”.“Được”. Nhiều năm ở chung khiến Tần Dục nhận ra ngữ khí của Thẩm Diệu Dương có chút lạ, nhưng lúc này hắn không có thừa tinh lực để suy nghĩ xem Thẩm Diệu Dương lạ cái gì, cúp điện thoại, hắn liền lập tức chạy tới khách sạn quốc tế Bốn Mùa mà Lục Giác đang Dục đội nón đeo kính cúi đầu đi vào khách sạn, dù là như vậy, hắn vẫn là bị một số người mắt sắc nhận ra, dồn dập vây hắn lại.“Anh có phải là Tần Dục không?!”“Không phải, tôi chỉ có chút giống thôi”. Tần Dục bị mấy cô gái nhỏ ngăn cản bước chân.“Anh tuyệt đối là Tần Dục, hình dáng giống cũng không có gì lạ, nhưng chiều cao này cũng quá giống đi”.Chiều cao giống như người mẫu của Tần Dục ở trong đám người vẫn rất thu hút sự chú ý của người khác.“Oa, Tần Dục anh tới đây đóng phim hay sao?”“Xin anh xin anh, chụp với chúng em một tấm đi”.“Ký tên cho tụi em đi!”Mấy cô gái nhỏ này đều giơ điện thoại lên, người càng vây càng chặt, Tần Dục bị các cô chen ở giữa, bây giờ trong lòng hắn đều là Lục Giác, nào còn có tâm trạng chụp ảnh ký tên, đồng thời bởi vì bọn họ cứ líu ra líu ríu dẫn đến sự chú ý của mọi người chung quanh, Tần Dục buồn bực đến cực điểm, liền thấp giọng quát “Cách xa tôi một chút!”Mấy cô gái này cũng không phải bị lời nói của hắn hù dọa, mà là bị khí thế trên người hắn làm cho run sợ, đều ngây ngẩn cả người, khiến Tần Dục dễ dàng vượt qua vòng vây của các Dục bước nhanh lên thang máy, thẳng tới phòng có cảnh biển xa hoa của khách sạn —— Phòng Dục gõ cửa một cái, trái tim của hắn cũng muốn lên tới cổ họng, ngay cả lần đầu tiên lên sân khấu biểu diễn hắn cũng không có hồi hộp như vậy, hắn sợ tin tức mình nhận được có gì đó sai sót, hắn sợ người ở bên trong không phải là Lục Giác, thậm chí hắn càng sợ người ở bên trong là Lục Giác, nhưng mà có hai người, bởi vì khách sạn quốc tế Bốn Mùa là khách sạn có vị trí ngắm biển tốt nhất ở Ba Hải, là khách sạn tình nhân nổi tiếng.“Ai?”Nghe thấy giọng nói của Lục Giác, trái tim của Tần Dục mới rơi xuống một chút, nhưng nó vẫn còn lơ lửng ở giữa không trung.“Nhân viên phục vụ”. Tần Dục đè thấp giọng nói.“Tới ngay, chờ một chút”.Tần Dục để chân ở cạnh cửa, một tay nắm chặt tay cầm, nín thở ngưng thần lắng nghe, cạch, cửa bị người không một chút phòng bị ở bên trong mở ra, Tần Dục nhanh chóng từ khe cửa tiến vào phòng, lướt như một cơn gió, nhanh như một tia chớp, sau khi tiến vào hắn liền trực tiếp đoạt lấy quyền khống chế chốt cửa, khóa trái cửa phòng Giác vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn Tần Dục phong trần mệt Dục cởi nón và mắt kính trên mặt xuống, cắn răng nghiến lợi mà nhìn chằm chằm Lục Giác, ánh mắt kia như dao như cưa, dường như muốn lột da tháo xương Lục Giác, ăn tươi nuốt sống.“Em dám cúp điện thoại của tôi?!” Thanh âm của Tần Dục rít ra từ trong kẽ răng như tiếng nói của ác ma đến từ địa của Lục Giác hơi rụt lại, cẩn thận hỏi “Anh tới vì chuyện này?”Tần Dục suýt chút nữa bị vấn đề của cậu làm cho thổ huyết, hai mắt như sắp nứt ra “Tất nhiên là không phải! Tôi là tới giải thích với em”.“Anh muốn giải thích cái gì”. Giọng nói của Lục Giác tuy rằng rất nhỏ, thế nhưng lại vô cùng lạnh lẽo, lãnh đến đóng băng lửa giận của Tần Giác rủ vai xuống, cúi đầu nhìn sàn nhà chăm chú, như đang cực kỳ nghiêm túc nghiên cứu hoa văn trên thảm trải sàn.“Lục Giác?” Lục Giác hôm nay rất không giống với bình thường, điều này làm cho Tần Dục tùy hứng làm bậy không biết lo sợ là gì cảm thấy có chút Dục càng thích một người, càng trắng trợn không kiêng dè, đồng thời hắn cũng sẽ càng Dục đột nhiên bị Lục Giác đẩy mạnh một cái, đụng mạnh vào tường, đau đến hắn phải kêu rên, xương cốt giống như bị đập vỡ.“Tôi vẫn luôn do dự, vốn là muốn nỗ lực tranh thủ một chút”. Lục Giác dừng một chút, nghĩ đến tình cảnh sáng sớm Tần Dục nhiệt tình chen chăn với người kia, âm thanh của cậu cơ hồ như run rẩy “Thế nhưng hiện tại tôi đã có thể xác định anh thật sự rất yêu anh ta, anh không nên nói cái gì mà xem anh ta là tôi như thế rất kỳ quái”.“Lẽ nào anh còn muốn bắt cá hai tay?!” Sợi tóc mềm mại của cậu rũ xuống, hàng mi cong vểnh đang phát run, khớp xương bị nắm chặt hiện ra màu trắng xanh, cảm xúc tiêu cực bi thương như bao phủ toàn bộ con người Lục Dục quyết đoán nói “Anh không yêu Thẩm Diệu Dương, hiện tại anh và anh ta không còn bất cứ quan hệ gì”.Lục Giác bỗng nhiên nâng mặt lên, đôi mắt màu trà phủ đầy hơi nước nhưng lại tràn đầy nghi hoặc, còn có một chút không tín Dục bị ánh mắt hoài nghi của cậu đâm cho đau nhói, hắn nắm tóc, thở dài nói “Em hãy nghe anh kể câu chuyện này em sẽ hiểu”.Tần Dục kể lại chuyện từ thời khắc chính mình trọng sinh, sắc mặt của Lục Giác không ngừng biến đổi, hai mắt trợn to, lộ ra biểu tình kinh dị, một chút thì cau mày như đang suy tư, đến khi nghe thấy phần cuối của câu chuyện, cậu kích động đến lồng ngực phập phồng kịch liệt, trong con ngươi như có đám mây đang bạo liệt lưu Dục cố ý không kể chuyện có liên quan đến Lục Giác khi hắn biến thành quỷ, với tính tình tỉ mỉ của Lục Giác, hắn lo lắng nếu nói ra sẽ càng thêm rắc rối, khiến Lục Giác hiểu lầm tình cảm thuần túy của hắn là vì cảm kích nên mới xong cả câu chuyện, Lục Giác khẽ nhếch miệng lên, kinh ngạc nhìn Tần Dục, tựa hồ trong chốc lát vẫn chưa thể tiêu hóa được chuyện này.“Anh gạt em là bởi vì anh không muốn chưa giải quyết được chuyện này đã lôi em xuống nước”. Tần Dục dụng tâm kề gần Lục Giác, trên mặt lại nhiều hơn một tầng đau buồn âm trầm “Cũng lo lắng chuyện gì em cũng viết lên mặt sẽ bị lộ trước mặt hai người bọn họ”.“Anh không có lừa em, anh biết cái chuyện trọng sinh này rất khó tin, nhưng nó xác xác thực thực đã xảy ra, nếu như anh muốn gạt em, anh cũng tuyệt đối sẽ không bịa một câu chuyện hoàng đường như thế này để lừa dối em”. Giọng nói của Tần Dục lộ ra vẻ cấp thiết, hắn lo lắng Lục Giác sẽ không tin Giác bỗng nhiên ôm chầm lấy Tần Dục, hạnh phúc tới quá nhanh, khiến trong lòng Tần Dục đột nhiên có chút dâng ôm này là có chứa tình cảm ái muội, Tần Dục cảm nhận được bàn tay ấm áp đang nhẹ nhàng mơn trớn lưng của mình, một chút rồi một chút, lại như gió xuân lướt qua tán cây, như cơn mưa phùn tưới mát cho những đóa hoa, thân thể của bọn họ dán chặt vào nhau, trái tim bọn họ chưa có lúc nào gần nhau như lúc này, có thể sâu sắc cảm nhận được nhịp tim của nhau, sự ấm áp không ngừng lan truyền cho nhau, Tần Dục biết Lục Giác tin tưởng mình, bất quá ——“Chờ đã, đừng có sờ ——” Tần Dục nhẹ nhàng đẩy Lục Giác ra, hai người cách nhau khoảng một cánh tay, đôi mắt sâu thẳm ái muội nhìn Lục Giác chằm chằm, thở gấp nói “Sờ cứng rồi”. Bó tay với anh! Tốt, Nói Em ĐóTác giả Tam Thập Tửu Thể loại Đam Mỹ, Truyện Sắc Nguồn Tên Hán Việt《 thuyết hảo …[ĐAM MỸ] HÀO MÔN BĨ THIẾU-Edit Strangers Ex -Beta Strangers Ex -Tác Giả Tháng Chín Sơ Ngũ -Thế Loại Đam Mỹ, Trọng Sinh, …

lần nữa lên đỉnh cao